Hiển thị các bài đăng có nhãn VHLINH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VHLINH. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011
MỘT TÁC PHẨM CỦA HẰNG BÍ
Rình 10 phút trên tàu và hy sinh ổ bánh cuối cùng khi bụng đang réo để chụp được cánh hải âu chao nghiêng trên Địa Trung Hải. — ở Istanbul, Turkey.
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011
Chán món Lưỡi bò Trung Quốc, Bí mời cả nhà mình tí tình cho vui nha.
Bài viết này Bí tặng em M.A.
...
Quay lưng lại phía tôi, em khẽ nói:” Em ghét cái barrier, tất tần tật các loại barrier”. Nói rồi em cười, vẻ vô tư.
Tôi muốn nói với em rằng thứ tôi ghét lúc này chính là nụ cười cố gắng tỏ ra vô tâm của em, nhưng vẫn đáp lời em, rằng người ta sinh ra cái barrier là để giúp đời này duy trì một thứ trật tự tương đối và cũng đầy khiên cưỡng.
Em nghiêng đầu lắng nghe chăm chú, lại mỉm cười với tôi, rồi nói:” Thì đúng vậy, nhưng chính vì thế mà em ghét chúng. Chúng khiến em liên tưởng tới sự ngăn chặn, cấm đoán thậm chí triệt tiêu luôn bản năng con người trong những tình huống cụ thể nào đó”.
Em dài dòng diễn giải cho tôi nghe về cái thông điệp “stop” đầy tính đe dọa mà những cành tre cong cong hay những cái cần sắt nặng nề thông qua đường thị giác truyền tải lên khối óc rồi vòng xuống trái tim mỗi con người.
Rồi cánh cửa phòng tôi đóng lại sau nụ cười của em.
Còn lại một mình, tôi tự hỏi tại sao em thích nói những điều vớ vẩn như thế với tôi? Em có hiểu không nhỉ, rằng tôi chẳng vì lý do gì mà phải băn khoăn liệu có tồn tại hay không trên cõi đời này những cành tre cong cong hay những thanh sắt trơ lỳ cản đường những kẻ đang cố tình vượt qua một thứ chuẩn mực mong manh nào đó. Tôi không biết cái gì đang diễn ra trong suy nghĩ của em, chỉ biết rằng em thường quay lưng cùng với sự lấp lửng khó chịu này, mặc kệ tôi thầm mỉa mai cái điên rồ nửa già nua nửa con nít, nửa hướng thiện nửa sẵn sàng nhúng chàm của em.
Với tôi lúc này, một chút tình khiến cho cuộc sống đầy áp lực trở nên thi vị. Nó làm cho quãng thời gian đeo nặng gông cùm tính toán sắp đặt của tôi nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn biết rằng những khoảnh khắc này rồi cũng sẽ qua đi, bởi tôi hài lòng với thành quả cuộc đời hiện hữu của tôi. Em cũng sẽ quay về với những gì đang là của em, nhẹ nhàng không ràng buộc. Lẽ ra em phải cảm ơn tôi mới phải vì tôi chưa từng muốn trở thành bất cứ thứ rào cản tình ái dây mơ rễ má nào níu giữ chân em hay bất kỳ người phụ nữ nào khác.
Có cách nào làm cho em hiểu được rằng tôi chỉ là một thanh nam châm vô tình với vẻ ngoài im lìm bí hiểm. Thanh nam châm ấy nhiều khi còn không phân biệt nổi sự khác nhau của những vụn sắt quanh mình. Tôi chưa từng đưa tay đẩy bất cứ một vụn sắt nào ra khỏi cơ thể mình. Tôi để mặc cho chúng, hết vòng ngoài rồi vòng trong, đến thời điểm nào đó tự đuối sức mà rời khỏi tôi trong lặng lẽ. Em tỏ ra không hiểu làm gì, ngoan cố nửa vời về một thứ rào cản nhân văn vô cùng lẩn thẩn làm gì, dợm bước chân bỏ tôi ra đi trước khi tôi kịp tỏ ra hờ hững làm gì, vì chỉ một lần siêu lòng em quay mặt lại phía tôi và bước chân sang bên kia rào cản cũng đã quá đủ để em trở thành một trong số những vụn sắt quanh tôi.
Tôi thực sự muốn tiêu diệt cái cảm giác mà em gây ra cho tôi khi cứ cố chứng tỏ rằng mình đang chênh vênh trên chiếc barrier do chính em tạo nên. Em ngoan cố và ngu ngốc hơn tôi tưởng rất nhiều, không hề biết rằng giá trị của những vụn sắt đối với một thanh nam châm chính là sự dấn thân tuyệt đối cho những khoảnh khắc đam mê đến cạn kiệt nguồn sinh lực chứ không phải là hình ảnh những cành tre cong cong hay những thanh chắn nặng nề nhiều giá trị đạo đức nhân văn nửa vời, mỗi lần hất lên rồi hạ xuống lại làm mất đi một phần cảm hứng của những gã đàn ông trung niên đã quá dư thừa lý thuyết sống như tôi. Lòng tôi đã không còn chỗ cho bất cứ một điều gì mang màu sắc lãng mạn như thế đến từ em.
Tôi muốn em phải trở thành lớp vụn sắt trong cùng gắn chặt vào tôi, rồi sau đó lại tự mình lặng lẽ tìm cách rời xa tôi như tất cả những người đàn bà khác, tuyệt nhiên không ngoại lệ. Tôi vốn là như thế. Chỉ mình em cố tình không hiểu điều đó, vẫn cố kiếm tìm để vẽ nên cho tôi và cả cho em một cái gì lung linh hơn thế.
Vụn Sắt đáng yêu của tôi, em có hiểu không nhỉ, lâu lắm rồi, giữa những trắng đen thật giả lẫn lộn, tôi không còn đủ khả năng để cảm nhận bảy sắc cầu vồng, cho dù thỉnh thoảng nó vẫn hiển hiện giữa bầu trời sau những cơn mưa.
Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011
ANH, ĐỪNG THAY ÁO!

Lâu, có thể gọi một khoảng thời gian rất ngắn là lâu nếu vào một ngày bạn gặp lại người đã từng là tri kỷ và ở một khía cạnh nào đó, bạn không nhận ra họ nữa.
Nhiều lần, trong những cuộc vui, anh và chị thường chia sẻ với nhau về gu ăn mặc.
Anh có khuôn mặt sáng, đôi mắt thông minh, rất hợp với các loại sơ mi màu tươi ấn tượng. Vợ anh cũng biết điểm mạnh này và thường mua những chiếc áo dù không phải hàng hiệu nhưng rất hợp với anh.
Được coi là đồng nghiệp, tri kỷ với cả hai người, chị vẫn thường khen một cách lộ liễu gu mặc của anh và gu mua sắm cho chồng của vợ anh.
Có tin vui, anh lên chức, chức to hẳn hoi chứ không nhàng nhàng loại lăn lê bò toài đầy đường đầy chợ.
Chị về, nhìn thấy anh từ xa, và choáng.
Áo sơ mi hồng, xanh, vàng, xám, trắng của anh đi đâu mất rồi dù vẫn nụ cười tươi, vẫn đôi mắt thông minh hơi cười và khuôn miệng nhỏ nhưng không thiếu phần nam tính hồ hởi tiến về phía chị và bắt tay thật chặt.
Anh thay áo, kiểu áo từ trước tới nay anh chúa ghét, chị cũng chúa ghét và rất nhiều người ghét, là loại áo ký giả màu nhờ nhờ xám, già nua quá đỗi và chưa bao giờ hợp với anh.
Có thể nó ăn sâu bám rễ vào người khác như một loại chuẩn mực, nhưng không phải với anh.
Buông tay anh, chị sờ vào vạt áo và hỏi nhỏ:"Sao phải thay kiểu áo, hả anh?"
(Ảnh minh họa từ Nguồn: vanvusaigon.com, không liên quan tới bài viết)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

