Trang tin từ LHSVN.com.vn

Trang tin từ LHSVN.com.vn
CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI LHSVN.com.vn.

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

KÊU GỌI TẨY CHAY HÀNG TRUNG QUỐC



Việt Nam, ngày 10 tháng 6 năm 2011.

Kg các anh chị, các bạn

Nước Nam đứng trước những cuộc gây hấn liên tiếp của Trung Quốc. Chúng ta đã hết sức nhẫn nhịn nhưng bọn chúng ngày càng lấn tới, lộ rõ âm mưu xâm chiếm lãnh thổ của ta, chà đạp lên luật pháp quốc tế và lên lòng tự trọng của dân tộc chúng ta. Đây chính là khoảnh khắc mà chúng ta cần có hành động để thể hiện lòng yêu nước của mình.

Một trong những hành động này là tẩy chay hàng hóa Trung Quốc.

Thưa các anh chị, các bạn.

Việc tẩy chay hàng hóa Trung Quốc một mặt có ích cho quốc gia, giúp giảm bớt việc tiêu dùng thái quá trong nhân dân, và đặc biệt để giảm mức lạm phát đang tăng cao do nhập siêu, trong đó nhập siêu từ Trung Quốc chiếm hơn 90% tổng nhập siêu của Việt Nam, (theo số liệu của Tổng Cục Thống kê năm 2010 và nửa đầu năm 2011). Mặt khác đó là cách cho Trung Quốc thấy sức mạnh đoàn kết của người dân Việt Nam và thấy những thiệt hại đầu tiên của chính sách nước lớn và coi thường người Việt.

Thông qua các cộng đồng của mình, mong các anh chị, các bạn phát đi lời kêu gọi này qua mail, qua facebook, qua các diễn đàn và tất cả các phương tiện truyền thông nào có thể.

Chúng ta muốn có hòa bình, nhưng hòa bình đó không thể đổi bằng sự cúi đầu và lòng tự trọng bị tổn thương. Khi mà người Việt còn tự trọng thì dân tộc Việt vĩnh viễn còn! Xin hãy thể hiện lòng tự trọng đó bằng việc không mua hàng hóa Trung Quốc. Đó là điều tối thiểu mà các anh chị, các bạn có thể làm cho tổ quốc. Người Việt có truyền thống đoàn kết với nhau trong những lúc xã tắc lâm nguy. Hãy đoàn kết trong cuộc chiến đầu tiên này.

                                                                                              
                                                                                           Người Việt Nam.

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

QUẢ BẰNG LĂNG

Hết màu tím, bằng lăng xuôi tháng tám
Lãng mạn thừa ta vét nốt sang thu
Tìm mắt em soi lại vết tương tư
Ngỡ mùa giấu hồn hoa trong quả nhỏ
Những sợi nắng nghiêng nghiêng đan lưới nhớ
Ngăn cách tình chưa bổng đã bay bay
Ta và em tim tím thiếu từng ngày
Bên gió nguội, bên bằng lăng bạc nắng

Ta muốn thử xem quả cay hay đắng?
Vị bằng lăng hắc sít? Chát hay chua?
Chẳng ngọt đâu! Vì ngọt mấy cho vừa
Với màu tím hoa buông bầm ngát đất

Những chùm giọt nắng mong manh dè dặt
Ngẩn ngơ người giữa phố vắng mà đông
Ta tìm em tim tím thiếu trong lòng
Tình yêu hỡi! Phải chăng chưa cùng bước?

Chưa sánh vai trên đường đời xuôi ngược
Chưa cháy bùng ngọn lửa rực hoa đăng
Chưa bao giờ nêm nếm quả bằng lăng…

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

LÝ THUYẾT TÔI YÊU LÀ ' NEW HORIZON'


Cho dù đến với logistics chỉ bằng một sự tình cờ vào năm 1989 sau khi tốt nghiệp đại học luật ở Kisinhốp - Liên Xô cũ, nhưng nhờ nền tảng học vấn tốt và nỗ lực tự học hỏi không mệt mỏi, anh Đỗ Xuân Quang đã nhanh chóng làm chủ lý thuyết và kỹ năng kinh doanh logistics.

Nếu nhìn bề ngoài, anh giống một học giả nhưng lại là một nhà thực hành xuất sắc. Anh là Đỗ Xuân Quang, người gắn tên tuổi mình với ngành logistics Việt Nam.

Anh chính là một trong số ít ỏi người Việt Nam đầu tiên du nhập và làm sáng tỏ thuật ngữ logistics ở Việt Nam, và tranh thủ tất cả mọi cơ hội, mọi biện pháp, mọi diễn đàn để khẳng định rằng logistics là một lĩnh vực có giá trị gia tăng cao. Đối với anh, logistics là máu, là thịt, là hơi thở và cuộc sống. Anh chính là người đã bỏ không ít tài sản và công sức để sở hữu bằng được bộ giáo trình chuẩn về đào tạo logistics của Liên đoàn giao nhận và kho vận thế giới - FIATA nhằm chuẩn hóa qui trình và kiến thực đào tạo cùng kỹ năng thực hành logistics cho Việt Nam.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh2-C193qUd2WTO94pquCWh0waXXGNA62kEDToQhrs4-FSQcepeKU0-JHVWz3Vx2KoO8OKC0yVyR543mwtzq2_5CWhuhhZhKTf0y2txVNFbplI1d8ZeJqxnGU-TpvoyKney4U-CwjmcEqk/s1600/vector.png
Anh Đỗ Xuân Quang cũng chính là người đưa Vector Aviation trưởng thành nhanh chóng mà biểu hiện rõ nét nhất là Vector Aviation đã tiến hành đầu tư ra nước ngoài trong lĩnh vực dịch vụ hàng không. Từ năm 2008 trở về trước, khi anh Đỗ Xuân Quang chưa về giữ chức Chủ tịch HĐQT, cho dù có nhiều lợi thế, Vinafreight vẫn chỉ hoạt động cầm cự. Năm 2009,  lợi nhuận cả năm của Vinafreight đạt 12 tỉ đồng. Năm 2010, lợi nhuận cả năm của Vinafreight tăng vượt 50 tỉ đồng làm bất ngờ toàn thể cổ đông. Anh Đỗ Xuân Quang đang nung nấu một mục tiêu lớn: vào năm 2015, Vinafreight sẽ đạt doanh thu 100 triệu USD và trở thành công ty số một ở Đông Nam Á về dịch vụ hàng không.

Con người của ước mơ hàng trăm triệu đô la ấy đã dành cho tôi một buổi chiều tâm sự.

Cộng đồng doanh nhân logistics đánh giá rằng, anh có nhiều phẩm chất khá lạ lùng. Theo anh, phẩm chất đáng quí nhất trong anh là gì?

Anh Đỗ Xuân Quang:
Họ nói thế thật à? Tôi thật sự không biết họ nói thế. Nhưng tôi cho rằng, phẩm chất lớn nhất của tôi chính là khả năng tự học. Ngoài bằng cử nhân luật chính quy sau những năm tháng dùi mài ở Liên Xô trước đây, khi trở về Việt Nam, tôi luôn luôn nỗ lực, nỗ lực tột cùng cho việc học hành. Tôi lấy bằng thạc sĩ luật, thạc sĩ kinh tế, thông thạo tiếng Anh, giao tiếp tốt tiếng Pháp (dĩ nhiên tiếng Nga thì rất tốt rồi) cũng nhờ nỗ lực tự học cả đấy. Nỗ lực tự học đã mang đến cho tôi nhiều điều tốt đẹp, trong đó có việc con cái mình, người thân mình và nhân viên của mình cũng rất nỗ lực để tự học.

Phẩm chất kinh doanh của anh?

Anh Đỗ Xuân Quang: Phẩm chất kinh doanh lớn nhất của tôi là kiên trì để đạt được mục tiêu đã đề ra. Tôi luôn luôn đặt mục tiêu rất cao để kiên trì thực hiện.

Điểm yếu kinh doanh của anh là gì?

Anh Đỗ Xuân Quang: Cảm xúc trong kinh doanh là điểm yếu, sự hạn chế của tôi. Nhiều khi tôi để cảm giác đi trước lý trí, hay nói cách khác, trong tôi nhiều khi cảm xúc mạnh hơn lý trí.

Thế còn triết lý làm giàu của anh ?

Anh Đỗ Xuân Quang:  Triết lý làm giàu của tôi là làm hết sức mình đi, hết năng lực đi thì mình sẽ nhận được thành quả. Tôi luôn luôn phấn đấu cho một cuộc sống tốt hơn, tiện nghi hơn, nhưng tôi vẫn biết hài lòng với những gì đang có dù mục tiêu là liên tục phát triển.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhqPzPqgc9rFVCydSJqQv2cFx8HYNVfI9ix0SjmHEeX3fd6KiWdXl1_lSt5pWEn36gdH4sozN3esaPRFmjIjX9Kn7M59iRNoijAKKvGJ8hFVKDkQop_ofgKvOaIeWQXfu211Zfg71VLH5k/s1600/vc+VH.jpg

Vợ chồng anh Quang trong một chuyến công tác nước ngoài. Bạn Tạ Việt Hà học lớp C2, cùng TP Kisinhop.

 Anh có bí quyết kinh doanh không?

Anh Đỗ Xuân Quang: Tôi không có bí quyết kinh doanh, tôi chỉ là người kiên trì với mục tiêu, là người luôn luôn tự học hỏi, sống và làm việc có kế hoạch.

Triết lý sống và làm việc của anh là gì?

Anh Đỗ Xuân Quang:
Tôi thích lý thuyết Chân trời mới- New horizon. Không phải ngẫu nhiên mà khẩu hiệu- slogan- nhân cách thương hiệu của Công ty CP vận tải ngoại thương Vinafreight, của Công ty dịch vụ hàng không Vector quốc tế là New Horizon. Không bao giờ ta chạm đến đường chân trời cả. Chính vì vậy, ta phải luôn nỗ lực để tìm kiếm một chân trời mới. Tôi thích bơi ở đại dương xanh, làm những điều chưa ai làm.

Có đúng là anh đã đi đến rất nhiều quốc gia, lãnh thổ để ký kết các hợp đồng kinh tế? Đi nhiều vậy, anh nhận ra điều gì ở mình?

Anh Đỗ Xuân Quang: Tôi đã đến khoảng 40 quốc gia, lãnh thổ để ký kết hợp đồng, thương thảo chuyện làm ăn. Tôi nhận thấy, doanh nhân nước ngoài rất tự tin khi đi ra nước ngoài, còn doanh nhân Việt Nam không được tự tin cho lắm khi đi ra nước ngoài. Tự tin là một phẩm chất rất quan trọng trong kinh doanh. Khi một doanh nhân tự tin, đối tác nước ngoài ngay lập tực tin tưởng vào doanh nghiệp của doanh nhân ấy.

Tôi tự hào tôi là một doanh nhân rất tự tin khi đi ra nước ngoài vì tôi thông thạo tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Pháp, tôi nắm vững thị trường sản phẩm, biết rõ các vấn đề kinh doanh.

So với 10-15 năm về trước, tầng lớp doanh nhân Việt Nam hiện nay có gì khác?

Anh Đỗ Xuân Quang: Ở các nước tiên tiến, doanh nhân chủ yếu đi lên từ thực tiễn và kinh nghiệm. Có thể là do môi trường làm việc và kinh doanh của họ không coi trọng bằng cấp cho lắm. Doanh nhân Việt Nam hiện nay, đặc biệt là trong ngành logistics, được học hành đến nơi đến chốn, bằng cấp đầy đủ, có hàm lượng chất xám rất cao.  Trên lý thuyết, đây là một phẩm chất đáng quý, nhưng từ lý thuyết đến thực tiễn là cả một quá trình dài vì kinh doanh cần có ý tưởng cụ thể.

Những lúc mệt mỏi vì kinh doanh, anh làm gì?

Anh Đỗ Xuân Quang
: Những lúc đó, tôi mở một bộ phim, tìm một người bạn thuở thiếu thời, một người bạn thuở hàn vi để nói những chuyện tầm phào cho quên đi chuyện kinh doanh trong 3 tiếng đồng hồ. Cũng có khi tôi đọc sách để quên đi hiện tại. Nhưng, lạc quan vẫn là điều tôi hướng đến, và không bao giờ bận tâm về tiền bạc trong túi của mình.

Anh là người yêu thích văn chương?

Anh Đỗ Xuân Quang:  Tôi sinh ra trong một gia đình nhà nho. Như vậy, anh biết sách vở có ý nghĩa đối với họ như thế nào…

 Ở tuổi thiếu thời, tuổi hoa niên, mơ ước của anh là trở thành luật sư hoặc bác sĩ. Còn bây giờ?

Anh Đỗ Xuân Quang: Ở tuổi 50, mơ ước của tôi không phải là luật sư vì không thể đổi nghề được nữa. Tôi đã vinh thân vì nghề logistics, hiểu rõ thực tiễn và lý thuyết logistics. Mơ ước của tôi, sau này đến tuổi về hưu được trở thành một giáo viên giảng dạy về logistics. Đất nước đang rất cần nhiều người dạy và học logistics.

Còn hiện tại, ước mơ của tôi là phát triển Vinafreight thành một công ty mạnh, có thương hiệu uy tín ở Việt Nam, Châu Á và thế giới, một Vinafreight chuyên nghiệp, đa dạng hóa sản phẩm và quốc tế hóa doanh nghiệp.

Nếu được quay trở lại quãng đời hơn hai mươi năm về trước, được lựa chọn giữa nghề luật sư và doanh nhân, tôi sẽ chọn nghề luật sư và dạy học, cho dù biết rõ rằng nghề kinh doanh giúp tôi đầy đủ hơn, đi được nhiều nơi trên thế giới. Nhưng không ai được quyền quay lại quá khứ để lựa chọn cả. Tôi hạnh phúc vì có kỳ vọng, vẫn có người để yêu thương.

Xin cám ơn anh, chúc anh thành đạt hơn trong sự nghiệp của mình!



(Chu Vĩnh Hải (Theo DVT.vn)

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

TÍM BẰNG LĂNG, NƠI ĐÁY MẮT... BẰNG LĂNG

Hà Nội mùa này ngập phố màu tím. Cô bạn tôi say mê bằng lăng, đợi từng ngày hoa nở.

Cái giống hoa đến lạ, chỉ nở đúng năm ngày là nhạt tím. Cây trước, cây sau, cả phố phường đủ tông màu sắc tím. Từ đậm tới nhạt, làm lu mờ cả sắc đỏ chói chang của phượng vĩ đầu Hạ.

Mỗi sáng đi làm, ngẩn ngơ ngắm hoa, chợt quên cả chuyện đang phải nhích từng vài cm một giữa dòng người đông nghịt. Có khi nào 50 tuổi đến nơi rồi, mà vẫn còn xao động vì một sắc hoa tím, như thế có được gọi là bình thường không nhỉ?!

Chợt thấy tiếc vì mấy ngày anh vắng nhà bằng lăng còn chưa nở, mai mốt anh trở về hoa tím sẽ nhạt mất đôi ba phần. Chợt thấy chông chênh, mong manh, giống những ước mơ giản đơn mà chẳng bao giờ, chẳng thể nào vẹn toàn được.

Bữa cơm chiều có hai món rau, một thịt, một cá và không có hoa, chẳng có sắc tím nào trên bàn ăn. Anh trở về với mấy hộp gia vị súp cá kiểu Hung, vài cái gọt rau quả, đập càng cua, ép tỏi, nghiền khoai tây... cứ như một bà nội chợ "chính hiệu". "Tâm hồn ăn uống" chẳng liên quan gì đến bằng lăng, nhưng lại làm tôi xao động. Đàn bà thật dễ tổn thương, dễ lấy lòng, dễ bị làm xúc động.

Thế cho nên, bằng lăng ngập trời, cũng chẳng thể nào tím hơn... sắc hoa nơi đáy mắt!


Phương Hoa

......
BẰNG LĂNG TÍM

...“Thôi, giờ chỉ còn bằng lăng tím trên sân
Mối tình học trò giờ tung cánh bay
Ôi, tình đầu, làm sao cố quên những kỷ niệm xưa
Ước mong sao, tình đến lại một lần”...


Tôi vừa nghe vừa lẩm nhẩm hát theo giai điệu quen thuộc ấy. Bài hát gắn với những ký ức về mối tình đầu của tôi. Dòng chảy thời gian cuốn trôi đi của tôi tất cả, những tình cảm trong sáng, những ngây ngô thưở nào, và cả anh. Ngày ấy khi nghe anh đàn, tôi luôn cảm thấy có gì đó gờn gợn mỗi khi đến đoạn “thời gian đâu biết rằng, vô tình đánh mất người xưa”. Và rồi, như sự tất yếu của một quy luật, chúng tôi đã đánh mất nhau...

Nhiều khi tôi tự hỏi, có bao giờ anh nhớ đến bài hát đó? Có bao giờ anh nhớ đến nhánh bằng lăng tôi hái tặng anh? Sợ hoa kia sớm tàn, tôi không đưa anh cành hoa tươi mà chụp một tấm ảnh, bên cạnh nhánh hoa viết một lời tỏ tình vụng dại. Trong tấm ảnh ấy, màu hoa sẽ còn tươi mãi... Nhưng, anh có còn giữ nó lại hay thôi?

Cứ mỗi mùa bằng lăng nở, tôi lại tự cho phép mình ngắm hoa và nhớ anh, nhớ đến bài hát và mối tình ngày đó. Tôi nhớ những chiều mùa hè anh chở tôi trên chiếc xe đạp, mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo, những trưa nắng cùng đi học về, dù nhà anh ngược đường với nhà tôi... Tôi nhớ những buổi tối vừa ôn bài, vừa chờ tin nhắn của anh, ngày ấy, anh chưa có điện thoại, phải “mượn” của bố để nhắn cho tôi... Tôi không thể quên được cái giai đoạn khó khăn của cuộc đời mình, khi tôi tưởng rằng tôi sẽ không thể đỗ trường đại học mà tôi hằng mơ ước từ thưở nhỏ. Cánh cửa tương lai với tôi như đóng lại, bầu trời như đổ ập xuống đầu. Anh đã ở bên và nói với tôi rằng: “ Dù chuyện gì xảy ra, vẫn có anh ở bên cạnh em”. Tôi không trượt. Chúng tôi đã cùng đi học xa nhà. Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết rằng, anh không còn ở bên tôi nữa.

Tôi không còn trẻ để yêu anh cuồng nhiệt. Tôi chỉ dành cho anh một góc nhỏ riêng biệt trong tim.

Ngày ấy, khi chia tay, tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ yêu ai nữa. Và tôi cũng tưởng rằng, tôi sẽ sống cô đơn nhưng đổi lại là tôi không phải dựa vào ai. Tôi tự do tự tại và tôi sẽ không sợ mất ai mãi mãi. Nhưng rồi, theo thời gian, vết thương ấy lành lại. Và, tôi đã lấy chồng.

Tôi không biết nhiều tin tức về anh. Nhưng nghe đâu anh cũng đã có gia đình, anh cưới được một người vợ giỏi giang và có một bé gái xinh xắn kém con trai tôi chừng hai tuổi. Có lẽ anh cũng yêu gia đình bé nhỏ của anh, giống như tôi yêu chồng và cậu con trai của mình.

Nhiều năm đã qua đi, mỗi khi hơi thở của mùa hè nhuộm tím những gốc bằng lăng, tôi lại nghĩ đến anh, đến mối tình còn dang dở. Ở nơi xa ấy chắc anh đang hạnh phúc. Bởi tôi vẫn cầu chúc cho anh. Trái tim anh giờ chắc không còn lạnh. Nó đã được sưởi ấm. Trái tim tôi giờ đã không còn đau âm thầm. Vì, tôi đã tìm thấy sự bình yên...
Thủy Diệu

(Theo Vnexpress)

NGƯỢC ĐỜI

Mải nói chuyện với anh bạn lâu ngày không gặp từ Việt nam qua, tôi bất thình lình phải phanh gấp để nhường cho một bà tây lặc lè đi qua đường trên cái vạch giành cho người đi bộ. Bà ta đi trước mũi xe chúng tôi, mắt lườm giận dữ, miệng còn lẩm bẩm chửi gì đó. Anh bạn tôi thốt lên, đúng là bọn tây này NGƯỢC ĐỜI.

Anh bạn tôi cứ lắc đầu mãi, ai đời trên đường xá của mấy chú tây này, thằng nhỏ nhất lại là thằng có quyền to nhất. Ông xe kamion phải đi nép nép ở dải ngoài, nhường cho chú xe con đi nhanh hơn. Ô tô thì lo tránh mấy thằng xe đạp, dừng lại cho mấy chú đi bộ qua đường trước. Nhỡ có quên thì lại bị mắng. Chả bù cho ở VN ta, mấy ông già đi bộ qua đường cứ giơ tay lên trời, quờ quờ xin vài bước, chỉ thiếu nước chắp tay vái mấy anh thanh niên đi xe máy nhường cho qua.

Nghe đâu có những cụ sáng từ bên này phố qua bên kia mặt phố uống nước chè với bạn bô lão, nhưng chỉ đến chiều tối vãn vãn xe mới dám về lại nhà mình. Trên đường cao tốc thì mấy chú choai choai lái xe tải cứ thong thả lừng lững đi giữa đường, ai giỏi đi xe con lách được chỗ nào cứ lách lên mà vượt.

Hôm sau hai anh em tôi lại đi đến khu thành cổ, nơi họ đang tổ chức festival rượu nho. Hai bên đường dài có các quán ăn, quán bán rượu, bán bánh kẹo… cạnh nhau, người đi tấp tập, vui vẻ, ăn, uống. Để ý ông bạn bên cạnh, thấy mắt cứ dán xem cái gì dưới đất, rồi chui cả vào mấy chỗ ngóc nghách ngắm, xông ra thùng rác ngó ngó. Tôi ngại quá, lôi anh ra một chỗ, hỏi:

- Mày ngất ngất, tìm cái gì?.
- Tao tìm rác-  Anh trả lời tỉnh bơ.
- Ui giời ôi, thằng bạn lẩm cẩm rồi.
- Không, năm ngoái tao đi food festival ở Vũng tàu, rác và đồ ăn thừa dân ta vứt dài cả 3 cây số, chỉ nhìn cảnh ấy mà những cái mình đã ăn muốn chui ra lại. Vừa rồi tao thấy một thằng tây „vô gia cư”, nó xin ăn cái đồ ăn thừa của người khác, ăn xong nó mang thìa đĩa nhựa bỏ vào thùng rác. Đúng là ngược đời.

Chuyện mới gần đây báo Hung đăng: một bác nông dân bắt được ở vườn nhà mình con chim ưng bị thương, bác chăm chút rồi mang tới bác sỹ thú y ở làng. Biết là loại chim này quý hiếm, ông bác sỹ và một vài dân làng bỏ tiền túi ra mua thuốc, bỏ công sức ra chăm sóc, hai tuần sau chú chim ưng hồi phục, họ vui vẻ mang ra rừng thả nó về với thiên nhiên. Cũng chỉ một tuần sau, phòng quản lý môi trường và thiên nhiên của tỉnh cử người xuống thanh toán mọi chi phí chữa bệnh với dân làng cộng với lời cám ơn (không bằng khen, huân chương).

Báo ta cũng có đăng vụ cụ rùa Hồ Gươm. Sau nhiều cuộc họp liên cơ quan, nhiều hội thảo lớn với sự có mặt của các giáo sư tiến sĩ đầu nghành đã đưa tới quyết định bắt cụ lên bờ. Đơn vị chịu trách nhiệm bắt giữ cử một chị nhanh nhẹn ra chợ Đồng xuân, „múc” ngay tấm lưới bắt cá hạng re rẻ, loai „giá mặc cả 200 nghìn viết hóa đơn triệu rưỡi”. Khổ nỗi loại lưới này bắt cá rô cũng còn khó, thành ra cụ rùa ta vẫy tay đánh nhoằng một cái đã thoát khỏi lưới ngay. Lại họp bàn hưóng xử lý khác.

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

'EM RA ĐI NƠI NÀY VẪN THẾ'



https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjb43TMNcvKS3kvMKzYGIfVJDO5FV2M7UeSULhS6Y2j1a9b7BvzQuWJ0kuv7fwGW83MfpUtO0suV5IKZAcZwfw3dCD9AnUVRzq-cSHw4IqYH15R5tHJolGsv9L-z08qCYbhE8OKNx1-lpM/s1600/9.jpg
                                                          Trâu ơi, anh bảo trâu này
                                              Trâu đừng ngoái lại, trông mày đáng thương.












Hà Nội, một ngày giữa tháng 5 năm 2011.

Trời đầu hè với chút mưa hờn giận đầu buổi sáng làm không khí dễ chịu lạ thường. Cả hội phấn chấn gọi nhau í ới, nhằm hướng Xuân Mai thắng tiến. Sau một hồi lòng vòng citytour để gom quân, 11 giờ chiếc cá mập tứ quý của MC đã đổ bộ xuống toà Nhà trắng thơ mộng dưới chân núi ngay bên hồ
Đồng Chanh.
Không biết ai xem giúp phong thuỷ mà khéo thế! Vị thế này chắc chỉ về sau ngôi nhà của anh Bá Thanh tựa lưng vào núi Non nước mặt hưóng vào biển Sơn trà mà thôi…

Quân số đã gần đủ. Hoà đại nhân nghe nói đi từ sớm lắm và bà chủ sáng nay 6 giờ sáng đã rời Hà nội. Thảo nào sáng nay ngôi biệt tinh tươm hắn lên. Xe của Chung với cặp bài trùng TuanDA-QA với tay vệ sỹ nhí đã tiên phong đến khí sớm theo định vị toàn cầu của MC. Tiếp đó là Duy Phương với chú Ford Écape bất chấp địa hình. Nên nhớ là nếu trời mưa thì chỉ nên dùng loại xe 2 cầu này đến đây mới an toàn. May sao ước nguyện “xin một ngày không mưa” với Gia cát Lượng “Tóc bạc” đã thành sự thật chứ không mấy suất đinh trong xóm dễ bị huy động để đẩy 2 chú Camry của VMC và Diễm Hồng lắm, giống như bữa tiền trạm hôm nào… Nghe MC ngâm nga TCS “Em đến đây nơi này sẽ khác”, như nghe cả tiếng oằn mình của chiếc đầu đạn đang cố gồng ra khỏi bãi sa lầy. Mà cả hai lần tới đây, chỉ có xe MC bị bám đường dữ như vậy, có điềm gì không nhỉ? Có lẽ khi QC lui về ẩn dật sẽ phải đầu tư một chút vào con đường nữa bởi đây là một địa điểm nghỉ dưỡng rất lý tưởng với một nơi mà tâm hồn có thể thoát trần tìm về nguồn cội.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjaY1lepzNskJZ_8BWTbt-gWpQLlFVrisH35GYtU0GLY3vwHpdsgOuDaZR8GsJkFbQyrpTTgzgyWsqEcvMrDrsehGuE4IMSlBmtyxXk-GFlzOnTPgS_I0AV3JQuNu5RzGqjhhlQZuhnbTU/s1600/10.jpg

Cuộc sống gia đình bận rộn cộng với nỗi ám ảnh của thói đi câu “cá 50kg” từ “Ước gì 1” đâm ra cũng dị ứng với vụ Câu kéo này, thế nhưng hôm nay với sông nước hữu tình và nỗi say mê của bọn trẻ, tôi tự cho phép mình chia sẻ niềm đam mê mà có vẻ được liệt nào lãnh địa riêng của cánh đàn ông. Đó là Thú đi câu.

Trước đây, đi câu là thú vui tao nhã của người già, thảnh thơi đợi “cá đâu đớp động dưới chân bèo” hay là trò nghịch ngợm của bọn trẻ nhưng bây giờ đã trở thành một chốn xả stress rất hữu hiệu của mọi tầng lớp.

Đây là phóng sự ảnh câu cá hồ Đồng Chanh.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEitvc2Ao4tWAewYp7oAotmjichEvXS3OoRbNQP-P9JNUp3lCcuYPWYCuGUEFmjy2VXrqhBKlW-WSsi5FmNREyYPzDXq7HsqEfMWYA-U07Mmlxj4hBwQdXTofQjsNk0OvNPuma3jFFZUH2Y/s1600/dt.JPG

QA xúc cá tài ghê!

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiphAzH4LTuSvbnJH41OtJA1oON7lxf5dGHTf2PeKYysCalgTkqobko9ZJYBuWs-RtzGCPeEdGuKUe0Ku-zPK7hdEv9rUVNzKAf2yMbb2bLjFIHOti33wvCmaRfvN8O-LXsYzJT60ocqxE/s1600/dt1.JPG

Chẳng vợt được con gì cả

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgRAKEjUnELxWdmBkOIGcTHGHMWUS91ZtaRNxGu6pSAVWGay4zl4hRcNScif02_xahQSeWQXKUISC6a5UcFv3ltNEUN7uAd8LmoOYd2NJuN9qCJejvsgIeWY8u585FVrhWVivheg5rE2XE/s1600/dt2.JPG

Đi câu không phải vì cá… mà là câu sự yên bình và...

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhx-w6L5wjXV-6IUeExUosiC9bVOwrW6S4edsqtpqo0ZzLuPIXxKuqiMdWJisl1Qrf5Qs2qHSavH4lW0SkpB_rkH7uZovASqs1R1ByiwuGDWNgSGvvTSRvLX_rnKuiEER_ffT9Wly9zxCI/s1600/8.jpg

... cả thư giãn nữa chứ. Những giây phút quý hơn vàng, phải không các bạn?

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi4tD0uo6MTYLOi23B-D4tLGV3I9ZoBtB8fzZmA7zTSJMn_IkoMyki6TVQZYQju2iwEwyvZzNjWa6CqeiYcLCYU9WfpXyQyC_mdsIRqqOzlCvVesJBDOwD0AhS9KwLN8FkqnW9rtsL8sys/s1600/11.jpg

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjS1GoC_dRaak5-BBYh9RbytLb7JyL7y1weeWC7SV_W3cionWG6R215zvRKiMdLp2XKbv_mpnOQsjp4_qbwawipGypY1kg4ShhGVcWofX_s3Mgp9BTRKIG8vY_oS0w5ApT70HGki6y-lQ0/s1600/7.jpg
Vừa xách giỏ cá lên Bích Lân đã trêu “Lại câu được từ xuồng” chứ gì ?

Chiến lợi phẩm hôm nay ngoài một chú cá chép dạng “Kate Moss” gày giơ xương còn là ba chú trê Phi.

Thế nhưng đối với cbọn trẻ đấy đã là 1 kỳ tích, “Kate Moss” được chiên với dầu Simply ngủ quên trong chai cả năm mà vẫn được welcome triệt để. Đám cá đã được chú Ben còi, ngày thường vẫn đánh vật với cặp sách mà hôm nay hân hoan với thành tích nên đã hồ hởi tha từ hồ lên tận nhà.

3 chú trê cùng với chiếc giỏ được cu Ben khệ nệ tha từ dưới hồ lên tận nhà. Với vóc dáng gày gò hơn 20kg, việc xách chiếc cặp đi học từ xe vào lớp đã là một kỳ tích và thường nhờ mẹ. Thế mà hôm nay vì hân hoan với chiến lợi phẩm nên vô cũng thích thú, bất chấp đường xa.

Trên đường về, mấy chú nhóc được học 2 nguyên tắc cơ bản trong câu cá là:

- Phải im lặng vì cá rất thính.
- Kiên trì thì sẽ câu được cá to.


Phương khá sát cá. He he, không biết còn sát gì nữa không? Chỉ thấy bạn phàn nàn là vợ tớ sợ cá lắm rồi! Tự hiểu là nếu cá mua ở chợ thì chỉ cần chống chân xe máy sẽ có dịch vụ từ a-z. Còn cá nhà câu được là phải tự đánh vảy mổ bụng... ngại chết, chưa kể nghĩ nát nước ra làm món gì cho phù hợp nếu giỏ cá xách về đa chủng loại.

Thế nhưng cánh đàn ông đâu có quan tâm. Cái họ sướng là quá trình săn mồi, đạt được mục tiêu… Chứ cá bắt xong rồi thì makeno. Nhiều khi bắt được cá bé là cho tha bổng luôn.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgei6WyTLJ94f0EsWeDDMMcSluZr88JQQ1Bl3BQFw80X6ujHhTkPGgFAnGKYit8QsaB9bgybhHvixXXvIukTpTAVfXTqMIXNuILGjvE20N1d1wxU7GNWZTB2C8lEfs3V97pdaUnD42a91Y/s1600/dt3.JPG

Nhà cháu không có sông hồ, đành câu trong chậu vậy!